Tôi có bao giờ không phải là tôi!
Sẽ cuốn hút phía chân trời xa tắp
Sẽ lạc lõng giữa bến đời quen...lạ
Suối tóc suy tư lạc mất tháng ngày hồng...
Phía trên tôi là khoảng lặng mênh mông
Vạt nắng tỏa vào khu rừng trống rỗng
Xa xa thẳm áng mây hồng lơ lững
Hoàng hôn về tím đẫm những nghĩ suy...
Tôi muốn dang tay gom vạt nắng mỗi chiều
Về sưởi ấm những đêm đông sót lại
Đông chưa qua nàng Xuân còn ngút ngái
Tôi vẫn đi...về...lơ lững giữa mù sương...
Vẫn những nẻo đường không nốt lặng
Vẫn góc vườn hoa ngan ngát đưa hương
Yêu và thương...giữa bến đời lưu lạc
Gió nhẹ ru hời không biết về đâu!...
Tôi bây giờ thêm những nét phân vân
Muốn co rút vào khu rừng hoang hoải
Muốn thả hồn vào nỗi nhớ không tên
Tìm chút bình yên trong xào xạc tiếng rừng...
![]()